Khi còn là một đứa trẻ tôi luôn nghĩ rằng sau này nhất định mình phải là một giáo viên. Lớn lên tí nữa khi nghe đứa bạn thân bảo rằng thích làm luật sư, thế rồi lại chạy về bảo bà là muốn làm luật sư.Bà chỉ cười trừ lắc đầu. Năm tháng qua đi trở thành người nhớn lúc nào không hay. Phải làm hồ sơ thi đại học,phải suy nghĩ xem tương lai mình sẽ làm gì. Thấy bạn bè đổ xô thi kinh tế thế là cũng tặc lưỡi ừ thì kinh tế.Chẳng bao giờ suy nghĩ nghiêm túc là mình muốn trở thành người như thế nào. Ước mơ tuổi thơ quên đi lúc nào không hay. Và ngày thi đại học cũng đến. Hăm hở lên thủ đô,chuẩn bị mọi thứ cho ngày lên thớt(ngày thi). Nghĩ rằng mình sẽ đỗ đại học nên có phần chủ quan. 2 ngày thi kết thúc cho 3 năm miệt mài ôn luyện,học hành. "Trượt đại học". lần này thì không biết học gì. Bắt đầu thấy lo về tương lai.
Mùa hè. Không khí nóng bức cũng đủ khiến người ta dễ sinh chán nản , nóng nảy. Nhưng với một người vừa thất bại nó lại càng khủng khiếp gấp nhiều lần. Là một đứa có thành tích học khá tốt. Từ lúc đi học chưa từng lo về điểm số hay thành tích học tập thì việc trượt đại học thật là khủng khiếp. Những ngày tháng mệt mỏi như một cơn dông ập đến. Mới ngày hôm qua thôi,mọi thứ còn bình lặng,yên tĩnh. Bỗng, mọi thứ sáo trộn hoàn toàn. Cảm giác chơi vơi,ảo mờ về tương lai. Không biết mình sẽ đi đến đâu. Mỗi lần bắt gặp ánh mắt của bố mẹ lại càng căm giận,thất vọng về bản thân.
Có thể nói khoảng thời gian khi thi xong đại học thật là dài. Nhưng có lẽ vẫn là một trong những đứa may mắn khi có gia đình luôn bên cạnh động viên . Giúp vượt qua thất bại đầu đời đó. dần ổn định tâm lý. Cố gắng không dằn vặt cũng như trách móc bản thân nữa. tập trung giúp đỡ bố mẹ những công việc đơn giản mà trước đó do bận học chưa bao giờ từng để ý đến.
Thứ Năm, 15 tháng 5, 2014
Thứ Sáu, 21 tháng 3, 2014
Có phải là yêu - Part 2
- Mình mua cái này em nhé? Tiếng chàng trai hăm hở cất lên.
- Sao cũng được. Cô gái lạnh lùng đáp lại.
Cũng phải được 3 tháng rồi kể từ ngày đó. Ngày cô buông lời tàn nhẫn với anh. Cô không biết phải làm sao để có thể quên được anh. Người ta nói thời gian sẽ xoa dịu tất cả nhưng có lẽ điều đấy không đúng với cô. Giờ đây , cô đã là gái có chồng. Đã thuộc về người ta. Cô không có quyền được yêu thương , nhớ nhung người đàn ông khác. Nhưng cô phải làm sao đây. Cái thai trong bụng đang lớn dần lên.
- Xong chưa? Mình về thôi anh. Em mệt rồi.
Cô biết người đàn ông đang đứng trước mặt cô là người sẽ cùng cô đi đến hết đời này. Nhưng cô không thể chấp nhận được tình cảm của anh. Trước mắt là thế. Cô biết anh yêu cô rất nhiều nhưng tình yêu của cô chỉ có một. Hơn nữa, cô đã dành cho mối tình đầu của mình. Trách ai đây. Có chăng là số phận. Cô sợ phải đối diện với người được gọi là chồng cô. Sợ khi màn đêm buông xuống. Sợ những cử chỉ của anh. Sợ phải nghe tiếng nói yêu thương anh dành cho mình. Nhưng biết sao được, cô vẫn phải sống. Ít nhất là cho đứa con trong bụng của mình.
Chiếc ô tô dừng lại trước ngôi biệt thự sang trọng.
- Em vào trước đi. Anh xách đồ vào sau.
Chàng trai cất lời. 3 tháng rồi. Anh đã có được cô. Lẽ ra anh phải vui vì đã lấy được cô. Nhưng sao anh thấy cuộc sống nó ngạt thở vậy. Anh không ngừng tự hỏi chẳng phải tình yêu của mình là chưa đủ với cô sao. Anh biết , cô đến với anh không phải vì tình yêu. Nhưng anh luôn nghĩ chỉ cần quan tâm, chăm sóc cô.Cho cô cuộc sống sung sướng là cô có thể thay đổi. Với anh, thương trường khốc liệt anh còn chinh phục được. Chẳng lẽ trái tim nhỏ bé của cô lại khó khăn vậy.
Ngày biết được cô có thai. Anh đã vui sướng đến nhường nào. Anh nghĩ rằng có một đứa con sẽ giúp cô thay đổi được phần nào.Nhưng sự thật thì vẫn luôn phũ phàng vậy.
Ngày tháng cứ trôi đi một cách nhạt nhẽo. Người ngoài nhìn vào thì không ngừng ngưỡng mộ vợ chồng anh. Sự nghiệp vững vàng, vợ xinh đẹp, hiền lành. Nhưng chỉ có những người trong cuộc mới biết được sự thật về thứ gọi là hoàn hảo đó.
Rồi,ngày sinh của cô đã đến.
Khi nghe tin vợ sắp lâm bồn,anh đang công tác ngoài Hà Nội, vội vàng đặt chuyến bay về ngay.
Anh lóng ngóng đứng ngoài, không biết làm gì chỉ biết cầu bình an cho 2 mẹ con.
- Sao cũng được. Cô gái lạnh lùng đáp lại.
Cũng phải được 3 tháng rồi kể từ ngày đó. Ngày cô buông lời tàn nhẫn với anh. Cô không biết phải làm sao để có thể quên được anh. Người ta nói thời gian sẽ xoa dịu tất cả nhưng có lẽ điều đấy không đúng với cô. Giờ đây , cô đã là gái có chồng. Đã thuộc về người ta. Cô không có quyền được yêu thương , nhớ nhung người đàn ông khác. Nhưng cô phải làm sao đây. Cái thai trong bụng đang lớn dần lên.
- Xong chưa? Mình về thôi anh. Em mệt rồi.
Cô biết người đàn ông đang đứng trước mặt cô là người sẽ cùng cô đi đến hết đời này. Nhưng cô không thể chấp nhận được tình cảm của anh. Trước mắt là thế. Cô biết anh yêu cô rất nhiều nhưng tình yêu của cô chỉ có một. Hơn nữa, cô đã dành cho mối tình đầu của mình. Trách ai đây. Có chăng là số phận. Cô sợ phải đối diện với người được gọi là chồng cô. Sợ khi màn đêm buông xuống. Sợ những cử chỉ của anh. Sợ phải nghe tiếng nói yêu thương anh dành cho mình. Nhưng biết sao được, cô vẫn phải sống. Ít nhất là cho đứa con trong bụng của mình.
Chiếc ô tô dừng lại trước ngôi biệt thự sang trọng.
- Em vào trước đi. Anh xách đồ vào sau.
Chàng trai cất lời. 3 tháng rồi. Anh đã có được cô. Lẽ ra anh phải vui vì đã lấy được cô. Nhưng sao anh thấy cuộc sống nó ngạt thở vậy. Anh không ngừng tự hỏi chẳng phải tình yêu của mình là chưa đủ với cô sao. Anh biết , cô đến với anh không phải vì tình yêu. Nhưng anh luôn nghĩ chỉ cần quan tâm, chăm sóc cô.Cho cô cuộc sống sung sướng là cô có thể thay đổi. Với anh, thương trường khốc liệt anh còn chinh phục được. Chẳng lẽ trái tim nhỏ bé của cô lại khó khăn vậy.
Ngày biết được cô có thai. Anh đã vui sướng đến nhường nào. Anh nghĩ rằng có một đứa con sẽ giúp cô thay đổi được phần nào.Nhưng sự thật thì vẫn luôn phũ phàng vậy.
Ngày tháng cứ trôi đi một cách nhạt nhẽo. Người ngoài nhìn vào thì không ngừng ngưỡng mộ vợ chồng anh. Sự nghiệp vững vàng, vợ xinh đẹp, hiền lành. Nhưng chỉ có những người trong cuộc mới biết được sự thật về thứ gọi là hoàn hảo đó.
Rồi,ngày sinh của cô đã đến.
Khi nghe tin vợ sắp lâm bồn,anh đang công tác ngoài Hà Nội, vội vàng đặt chuyến bay về ngay.
Anh lóng ngóng đứng ngoài, không biết làm gì chỉ biết cầu bình an cho 2 mẹ con.
Thứ Năm, 20 tháng 2, 2014
Có phải là yêu?
Part 1:
Trong căn phòng vắng lặng. Tiếng của cô gái nhỏ nhẹ cất lên:
-Anh có thể cho em vay số tiền đó chứ?
Không một chút ngại ngần chàng trai đáp lại luôn:
-Anh có thể cho em tất cả. Chỉ cần em cưới anh thôi.
...
Một tháng sau.
-Mình chia tay anh nhé. Mai em lấy chồng rồi anh ạ.
Chàng trai vẫn chưa hiểu cô gái nói gì. Thắc mắc hỏi lại:
-Em đang nói gì vậy. Anh chẳng hiểu gì cả. Có phải hôm nay em lại làm sao không? Cậu nói một cách bông đùa.
-Em nghiêm túc đấy anh ạ. Mai em lấy chồng rồi. Nhà anh Phong cũng đã đến gặp mặt,nói chuyện.Em với anh ấy đã đăng ký kết hôn.Anh hãy hiểu cho em.
-....
-Mình chia tay anh nhé!
Cô gái lấy hết can đảm nói ra,cố gắng không để những giọt nước mắt rớt xuống.
Không nói được điều gì. Mọi thứ như sụp đổ dưới chân chàng trai. Anh biết anh nghèo nhưng tình yêu anh dành cho cô thì không bao giờ nghèo. Anh luôn làm mọi thứ để cho cô không bị tủi thân trước bạn bè mình.Anh cũng biết cô yêu anh thật lòng dù đôi lúc cô cũng tỏ ra nhõng nhẽo,cứng đầu. Nhưng bù lại thì cô luôn hiểu cho anh. Cô biết nhà anh khó khăn,để được đi học như thế này cũng là cả một sự cố gắng của gia đình nên không bao giờ đòi hỏi gì cả.Những ngày lễ, bạn bè cô bó hoa to,bó hoa nhỏ rồi những hộp quà xa sỉ,đắt tiền nhưng chưa bao giờ cô khoe điều đó với anh hay tỏ ra khó chịu. Cô luôn bảo chỉ cần anh là đủ rồi. Vậy mà,giờ đây cô đang đứng trước mặt anh.Nói rằng muốn chia tay.Nói rằng sẽ lấy chồng. Sau 3 năm gắn bó với nhau,tất cả những gì cô muốn là vậy hay sao. Chàng trai như chết lặng. Anh hỏi cô gái:
-Có thật sự là em muốn chia tay chứ?
-Vâng.Mình đừng bao giờ gặp nhau nữa anh nhé.
Rồi cô gái lạnh lùng bỏ đi. Bỏ lại sau lưng một người mà cô nghĩ cả đời này sẽ không bao giờ yêu được ai khác ngoài anh.
Trâm Blog
Thứ Tư, 19 tháng 2, 2014
Chuyến đi đó
Hoà Bình, ngày 26/07/2012.
Đã bao giờ bạn đã tự hỏi mình đang sống hay đang tồn tại?Sống và tồn tại?Tôi không biết mình ở đâu trong ranh giới đó.Một cuộc đời không mục đích không ước mơ và cứ thế tôi để mặc mình trôi đi.Nhưng kể từ chuyến đi đó,chuyến đi tình nguyện đầu tiên của mình,tôi đã học được rất nhiều thứ.Tôi chợt nhận ra một điều đơn giản:cuộc sống này thật đáng quý biết bao và tôi biết đã đến lúc mình cần phải sống trọn vẹn từng phút giây.
Đó là một chuyến đi đầy ý nghĩa.Tôi được tiếp xúc với nhiều mảnh đời nhỏ bé đáng thương.Đáng nhớ nhất là một em nhỏ mười tuổi mà thoạt đầu nhìn tôi cứ ngỡ là em chỉ mới sáu tuổi.Em quá nhỏ so với tuổi của mình.Em giới thiệu em là Tuấn.Bố mẹ em mất từ năm em 6 tuổi.Tuấn nói với tôi hiện Tuấn đang mắc một căn bệnh mà em không biết là gì.Em bảo:”Các cô chú trong trung tâm nói em bị một căn bệnh bắt đầu bằng chữ H.Các bạn ở đây thường tránh xa em và nói em bị sida.Thật sự thì em không biết đó là bệnh gì?Chị có thể nói cho em biết đó là bệnh gì không?”.Câu hỏi hết sức ngây thơ được thốt ra,ánh mắt trong veo thu hết cả trời mây và khuôn mặt tôi vào đấy,tôi thoáng ngỡ ngàng và lúng túng.Tôi không biết phải trả lời em thế nào ngoài những câu nói ấp úng,gượng gạo.Chắc em cũng hiểu phần nào nên không gặng hỏi nữa.Ánh mắt em thoáng buồn khiến tôi áy náy.Nhưng lại không biết nên phải làm gì.Rồi tôi có hỏi em:”Tuấn có ước mơ gì không?”.Em liền hào hứng kể cho tôi nghe một ngày nào đó em sẽ trở thành một chú bộ đội.Tôi gượng cười và bảo nhất định ước mơ đó sẽ thành sự thật nếu như em luôn cố gắng sống hết mình.Chao ôi!Ước mơ giản gị mà sao xa vời quá vậy.Phải chăng bàn tay em quá bé nhỏ để có thế với được ước mơ đó hay sự khắc nghiệt của cuộc đời không cho em một tia hi vọng mong manh?.Nghe em chia sẻ mà tôi chỉ biết thở dài.Tiếc nuối cho một bộ phận giới trẻ hiện nay.Họ có sự chăm sóc của bố mẹ,được đến trường được làm mọi thứ họ muốn.Vậy mà…
Đoàn chúng tôi có tổ chức giao lưu với mọi người ở trung tâm tại hội trường lớn.Chỉ có vài cụ già là không ra được.Tôi cùng vài người bạn ở lại với các cụ. Hỏi thăm các cụ vào đây lâu chưa?Như chạm vào nỗi đau,khuôn mặt đang rạng rỡ có phần trùng xuống,những nếp nhăn xô lại,làm cho khuôn mặt các cụ trở nên đáng thương hơn bao giờ hết.Không khí trong phòng dường như lặng đi.Nhưng không trốn tránh số phận.Nhẹ nhàng,chậm rãi.Cụ kể về cuộc đời mình .Cụ tên là Cong.Cụ già lắm rồi.Năm nay cụ đã 91 tuổi.Trên khuôn mặt đầy nếp nhăn và đồi mồi cộng thêm nét buồn rầu luôn hiện trong ánh mắt gợi cho người ta cảm giác xót thương khi nhìn thẳng vào khuôn mặt cụ.Cụ cầm tay tôi,nhẹ nhàng kể về cuộc đời của mình.Với giọng kể nhỏ nhẹ,bình thản như muốn cho rằng đó là định mệnh của mình nhưng cụ đã khiến người nghe như chúng tôi không cầm được nước mắt.Tôi biết cụ kể như vậy là bới cụ không muốn sự thương hại của người khác.Chứ ẩn sâu trong những câu nói đó là một nỗi đau mà có lẽ hết cả đời này không bao giờ nguôi được.Khi nghe xong câu chuyện đó,tôi vẫn luôn tự hỏi rằng tại sao vẫn còn nhiều mảnh đời đáng thương đến vậy.
Sau phần giao lưu,trò chuyện cùng mọi người trong trung tâm.Phần quan trọng nhất của chuyến đi cũng đến.Tận tay trao từng món quà nhỏ cho các em và các cụ già vào những bàn tay xinh xắn,ấm áp cùng với ánh mắt ngập tràn hạnh phúc thì những lời cảm ơn đâu còn ý nghĩa gì nữa. Bỏ lại những nỗi đau,bỏ lại sự thiệt thòi mà cuộc sống đã đem đến chỉ còn lại niềm hạnh phúc được thể hiện trên từng khuôn mặt khiến cho những người làm tình nguyện như chúng tôi cảm thấy mình đã làm được một điều gì đó thật ý nghĩa .
Làm quen rồi đến thân thiết.Không biết mặt đến nhớ rõ từng khuôn mặt.Nhưng có lẽ bữa tiệc dù có thịnh soạn đến đâu rồi cũng phải kết thúc.Hai ngày tình nguyện của chúng tôi cũng vậy.Đã đên lúc chúng tôi phải trả lại sự yên bình vốn có của nơi này.Chúng tôi ra về trong sự tiếc nuối của tất cả mọi người.Hai ngày thời gian không quá nhiều nhưng cũng đủ để chúng tôi làm hết những việc nên làm,cũng đủ để đánh thức những nét đẹp tâm hồn đang dần mất đi trong cuộc sống.Tạm biệt những ánh mắt ngây thơ,những cụ già thân thương.Tạm biệt nhà bếp giản gị,hội trường náo nhiệt,những luống rau chưa nên mầm.Chúng tôi về với mong ước được quay trở lại nơi đây vào một ngày gần nhất.


Đã bao giờ bạn đã tự hỏi mình đang sống hay đang tồn tại?Sống và tồn tại?Tôi không biết mình ở đâu trong ranh giới đó.Một cuộc đời không mục đích không ước mơ và cứ thế tôi để mặc mình trôi đi.Nhưng kể từ chuyến đi đó,chuyến đi tình nguyện đầu tiên của mình,tôi đã học được rất nhiều thứ.Tôi chợt nhận ra một điều đơn giản:cuộc sống này thật đáng quý biết bao và tôi biết đã đến lúc mình cần phải sống trọn vẹn từng phút giây.
Đó là một chuyến đi đầy ý nghĩa.Tôi được tiếp xúc với nhiều mảnh đời nhỏ bé đáng thương.Đáng nhớ nhất là một em nhỏ mười tuổi mà thoạt đầu nhìn tôi cứ ngỡ là em chỉ mới sáu tuổi.Em quá nhỏ so với tuổi của mình.Em giới thiệu em là Tuấn.Bố mẹ em mất từ năm em 6 tuổi.Tuấn nói với tôi hiện Tuấn đang mắc một căn bệnh mà em không biết là gì.Em bảo:”Các cô chú trong trung tâm nói em bị một căn bệnh bắt đầu bằng chữ H.Các bạn ở đây thường tránh xa em và nói em bị sida.Thật sự thì em không biết đó là bệnh gì?Chị có thể nói cho em biết đó là bệnh gì không?”.Câu hỏi hết sức ngây thơ được thốt ra,ánh mắt trong veo thu hết cả trời mây và khuôn mặt tôi vào đấy,tôi thoáng ngỡ ngàng và lúng túng.Tôi không biết phải trả lời em thế nào ngoài những câu nói ấp úng,gượng gạo.Chắc em cũng hiểu phần nào nên không gặng hỏi nữa.Ánh mắt em thoáng buồn khiến tôi áy náy.Nhưng lại không biết nên phải làm gì.Rồi tôi có hỏi em:”Tuấn có ước mơ gì không?”.Em liền hào hứng kể cho tôi nghe một ngày nào đó em sẽ trở thành một chú bộ đội.Tôi gượng cười và bảo nhất định ước mơ đó sẽ thành sự thật nếu như em luôn cố gắng sống hết mình.Chao ôi!Ước mơ giản gị mà sao xa vời quá vậy.Phải chăng bàn tay em quá bé nhỏ để có thế với được ước mơ đó hay sự khắc nghiệt của cuộc đời không cho em một tia hi vọng mong manh?.Nghe em chia sẻ mà tôi chỉ biết thở dài.Tiếc nuối cho một bộ phận giới trẻ hiện nay.Họ có sự chăm sóc của bố mẹ,được đến trường được làm mọi thứ họ muốn.Vậy mà…
Đoàn chúng tôi có tổ chức giao lưu với mọi người ở trung tâm tại hội trường lớn.Chỉ có vài cụ già là không ra được.Tôi cùng vài người bạn ở lại với các cụ. Hỏi thăm các cụ vào đây lâu chưa?Như chạm vào nỗi đau,khuôn mặt đang rạng rỡ có phần trùng xuống,những nếp nhăn xô lại,làm cho khuôn mặt các cụ trở nên đáng thương hơn bao giờ hết.Không khí trong phòng dường như lặng đi.Nhưng không trốn tránh số phận.Nhẹ nhàng,chậm rãi.Cụ kể về cuộc đời mình .Cụ tên là Cong.Cụ già lắm rồi.Năm nay cụ đã 91 tuổi.Trên khuôn mặt đầy nếp nhăn và đồi mồi cộng thêm nét buồn rầu luôn hiện trong ánh mắt gợi cho người ta cảm giác xót thương khi nhìn thẳng vào khuôn mặt cụ.Cụ cầm tay tôi,nhẹ nhàng kể về cuộc đời của mình.Với giọng kể nhỏ nhẹ,bình thản như muốn cho rằng đó là định mệnh của mình nhưng cụ đã khiến người nghe như chúng tôi không cầm được nước mắt.Tôi biết cụ kể như vậy là bới cụ không muốn sự thương hại của người khác.Chứ ẩn sâu trong những câu nói đó là một nỗi đau mà có lẽ hết cả đời này không bao giờ nguôi được.Khi nghe xong câu chuyện đó,tôi vẫn luôn tự hỏi rằng tại sao vẫn còn nhiều mảnh đời đáng thương đến vậy.
Sau phần giao lưu,trò chuyện cùng mọi người trong trung tâm.Phần quan trọng nhất của chuyến đi cũng đến.Tận tay trao từng món quà nhỏ cho các em và các cụ già vào những bàn tay xinh xắn,ấm áp cùng với ánh mắt ngập tràn hạnh phúc thì những lời cảm ơn đâu còn ý nghĩa gì nữa. Bỏ lại những nỗi đau,bỏ lại sự thiệt thòi mà cuộc sống đã đem đến chỉ còn lại niềm hạnh phúc được thể hiện trên từng khuôn mặt khiến cho những người làm tình nguyện như chúng tôi cảm thấy mình đã làm được một điều gì đó thật ý nghĩa .
Làm quen rồi đến thân thiết.Không biết mặt đến nhớ rõ từng khuôn mặt.Nhưng có lẽ bữa tiệc dù có thịnh soạn đến đâu rồi cũng phải kết thúc.Hai ngày tình nguyện của chúng tôi cũng vậy.Đã đên lúc chúng tôi phải trả lại sự yên bình vốn có của nơi này.Chúng tôi ra về trong sự tiếc nuối của tất cả mọi người.Hai ngày thời gian không quá nhiều nhưng cũng đủ để chúng tôi làm hết những việc nên làm,cũng đủ để đánh thức những nét đẹp tâm hồn đang dần mất đi trong cuộc sống.Tạm biệt những ánh mắt ngây thơ,những cụ già thân thương.Tạm biệt nhà bếp giản gị,hội trường náo nhiệt,những luống rau chưa nên mầm.Chúng tôi về với mong ước được quay trở lại nơi đây vào một ngày gần nhất.


Trâm Blog
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)