Pages

Thứ Năm, 20 tháng 2, 2014

Có phải là yêu?

Part 1:
Trong căn phòng vắng lặng. Tiếng của cô gái nhỏ nhẹ cất lên:
-Anh có thể cho em vay số tiền đó chứ?
Không một chút ngại ngần chàng trai đáp lại luôn:
-Anh có thể cho em tất cả. Chỉ cần em cưới anh thôi.
...
Một tháng sau. 
-Mình chia tay anh nhé. Mai em lấy chồng rồi anh ạ. 
Chàng trai vẫn chưa hiểu cô gái nói gì. Thắc mắc hỏi lại:
-Em đang nói gì vậy. Anh chẳng hiểu gì cả. Có phải hôm nay em lại làm sao không? Cậu nói một cách bông đùa.
-Em nghiêm túc đấy anh ạ. Mai em lấy chồng rồi. Nhà anh Phong cũng đã đến gặp mặt,nói chuyện.Em với anh ấy đã đăng ký kết hôn.Anh hãy hiểu cho em.
-....
-Mình chia tay anh nhé!
Cô gái lấy hết can đảm nói ra,cố gắng không để những giọt nước mắt rớt xuống.
Không nói được điều gì. Mọi thứ như sụp đổ dưới chân chàng trai. Anh biết anh nghèo nhưng tình yêu anh dành cho cô thì không bao giờ nghèo. Anh luôn làm mọi thứ để cho cô không bị tủi thân trước bạn bè mình.Anh cũng biết cô yêu anh thật lòng dù đôi lúc cô cũng tỏ ra nhõng nhẽo,cứng đầu. Nhưng bù lại thì cô luôn hiểu cho anh. Cô biết nhà anh khó khăn,để được đi học như thế này cũng là cả một sự cố gắng của gia đình nên không bao giờ đòi hỏi gì cả.Những ngày lễ, bạn bè cô bó hoa to,bó hoa nhỏ rồi những hộp quà xa sỉ,đắt tiền nhưng chưa bao giờ cô khoe điều đó với anh hay tỏ ra khó chịu. Cô luôn bảo chỉ cần anh là đủ rồi. Vậy mà,giờ đây cô đang đứng trước mặt anh.Nói rằng muốn chia tay.Nói rằng sẽ lấy chồng. Sau 3 năm gắn bó với nhau,tất cả những gì cô muốn là vậy hay sao. Chàng trai như chết lặng. Anh hỏi cô gái:
-Có thật sự là em muốn chia tay chứ?
-Vâng.Mình đừng bao giờ gặp nhau nữa anh nhé.
Rồi cô gái lạnh lùng bỏ đi. Bỏ lại sau lưng một người mà cô nghĩ cả đời này sẽ không bao giờ yêu được ai khác ngoài anh.
 Trâm Blog

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 

Blogger news

Blogroll

About