Pages

Thứ Năm, 15 tháng 5, 2014

Ước mơ

Khi còn là một đứa trẻ tôi luôn nghĩ rằng sau này nhất định mình phải là một giáo viên. Lớn lên tí nữa khi nghe đứa bạn thân bảo rằng thích làm luật sư, thế rồi lại chạy về bảo bà là muốn làm luật sư.Bà chỉ cười trừ lắc đầu. Năm tháng qua đi trở thành người nhớn lúc nào không hay. Phải làm hồ sơ thi đại học,phải suy nghĩ xem tương lai mình sẽ làm gì. Thấy bạn bè đổ xô thi kinh tế thế là cũng tặc lưỡi ừ thì kinh tế.Chẳng bao giờ suy nghĩ nghiêm túc là mình muốn trở thành người như thế nào. Ước mơ tuổi thơ quên đi lúc nào không hay. Và ngày thi đại học cũng đến. Hăm hở lên thủ đô,chuẩn bị mọi thứ cho ngày lên thớt(ngày thi). Nghĩ rằng mình sẽ đỗ đại học nên có phần chủ quan. 2 ngày thi kết thúc cho 3 năm miệt mài ôn luyện,học hành. "Trượt đại học". lần này thì không biết học gì. Bắt đầu thấy lo về tương lai.

Mùa hè. Không khí nóng bức cũng đủ khiến người ta dễ sinh chán nản , nóng nảy. Nhưng với một người vừa thất bại  nó lại càng khủng khiếp gấp nhiều lần. Là một đứa có thành tích học khá tốt. Từ lúc đi học chưa từng lo về điểm số hay thành tích học tập thì việc trượt đại học thật là khủng khiếp. Những ngày tháng mệt mỏi như một cơn dông ập đến. Mới ngày hôm qua thôi,mọi thứ còn bình lặng,yên tĩnh. Bỗng, mọi thứ sáo trộn hoàn toàn. Cảm giác chơi vơi,ảo mờ về tương lai. Không biết mình sẽ đi đến đâu. Mỗi lần bắt gặp ánh mắt của bố mẹ lại càng căm giận,thất vọng về bản thân.

Có thể nói khoảng thời gian khi thi xong đại học thật là dài. Nhưng có lẽ vẫn là một trong những đứa may mắn khi có gia đình luôn bên cạnh động viên . Giúp vượt qua thất bại đầu đời đó. dần ổn định tâm lý. Cố gắng không dằn vặt cũng như trách móc bản thân nữa. tập trung giúp đỡ bố mẹ những công việc đơn giản mà trước đó do bận học chưa bao giờ từng để ý đến.


0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 

Blogger news

Blogroll

About